Cái tên “Mang Mẹ Đi Bỏ” nghe qua thấy kỳ lạ, thậm chí hơi gây sốc — nhưng đó chính là dụng ý. Bộ phim kể về Hoan — một người con yêu mẹ hết lòng, nhưng căn bệnh Alzheimer của bà Nhạnh (Hồng Đào đóng) đã biến tình yêu thương đó thành gánh nặng đè nặng đến nghẹt thở.
Câu chuyện
Hoan (Tuấn Trần) ngày ngày hóa thân thành “thằng hề” để kiếm sống và nuôi mẹ bị Alzheimer. Khi biết có người anh ở Hàn Quốc, anh quyết định mang mẹ sang để “bỏ” lại — không phải vì không thương, mà vì nghĩ đó là cách tốt nhất cho bà.
Diễn xuất
Hồng Đào — nếu có một từ để nói về bà trong phim này, đó là phiêu. Bà hóa thân hoàn toàn vào một người mẹ bị Alzheimer — nghiêm túc, vô cùng chân thực, đến mức khán giả quên mất đây là diễn xuất mà tưởng như đang nhìn vào cuộc đời thực.
Tuấn Trần chứng minh mình không chỉ giỏi hài mà còn có chiều sâu cảm xúc thực sự. Anh giao thoa giữa hài và bi kịch một cách tự nhiên đến ngạc nhiên — cười đó, khóc đó, không có ranh giới rõ ràng.
Lâm Vỹ Dạ, Quốc Khánh, Hải Triều và Vinh Râu góp phần tạo nên không khí được bảo — cười rồi lại thương, thương rồi lại cười — theo cách riêng của phim gia đình Việt.
Âm nhạc
OST “Ký Ức Của Mẹ” do Văn Mai Hương thể hiện — một bài hát xem xong muốn chạy về ôm mẹ ngay lập tức. Văn Mai Hương chọn phân phạt dựa vào cảm xúc thật hơn là kỹ thuật, và nó hiệu quả tàn nhau.
Kết luận
“Mang Mẹ Đi Bỏ” là bộ phim cần xem với gia đình — đặc biệt là cùng mẹ. Không phải để khóc, mà để nhận ra mình đang còn rất nhiều thời gian để nói “con thương mẹ”.
Điểm: 8/10 — Phim cảm xúc thật, diễn xuất mạnh, âm nhạc chạm đến trái tim.
Phim khởi chiếu tại các rạp toàn quốc từ 01/08/2025.
